Anh không đắn đo nhiều lắm. Dù đứa trẻ không phải là giọt máu của anh nhưng có dòng máu của vợ anh. Ít nhất vợ chồng anh vẫn có con. Đàm về nhà bàn với vợ chuyện đi Thái Lan thì Phương quỳ xuống òa khóc: “Anh đừng nói nữa. Em có tội lớn với anh rồi. Em đã có thai nhưng không phải là con anh, nhục nhã quá”. Đàm bế Phương đặt lên giường và ôm vợ rất chặt. “Em nín đi. Chuyện này em chưa nói với ai cả, đúng không? Như vậy chỉ hai vợ chồng mình biết thôi. Anh không hé răng với ai hết và vẫn coi đứa con trong bụng em là giọt máu của anh. Cũng tại anh bị bệnh trong khi mẹ quá mong mỏi khiến em sốt ruột. Dù sao thì em vẫn là người vợ yêu của anh. Chuyện này hai vợ chồng mình biết với nhau là được. Em đừng liên hệ gì với người đó nữa”. “Em không còn mặt mũi nào để làm vợ anh nữa. Con người đó đã lẳng lặng bỏ công ty đi rồi. Em thề với anh là không liên hệ gì nữa. Nhưng em vẫn không xứng đáng với anh nữa. Anh cho em ly hôn để bảo toàn danh dự cho anh”.
Suốt đêm cả hai vợ chồng Đàm không ngủ. Phương một mực xin ly hôn. Còn Đàm thì năn nỉ vợ ở lại. Anh hiểu nỗi khổ tâm của vợ. Việc nằng nặc đòi ly hôn chứng tỏ Phương rất tôn trọng chồng và yêu chồng. Không thể bỏ mất một người vợ như Phương. “Anh xin em đừng nói chuyện ly hôn nữa. Em là người yêu đầu tiên của anh. Chúng ta đã sống với nhau rất hạnh phúc, không thể vì một sơ sẩy nhỏ mà chia tay nhau được. Không ai nắm tay được tối ngày. Nếu em không yêu anh nữa mà nhất định chạy theo người ấy thì anh không ngăn cản, vì hạnh phúc của em cũng chính là hạnh phúc của anh. Nhưng anh biết là em vẫn yêu anh nên anh không cho em đi đâu cả. Trong cơ ngơi này có mồ hôi và công sức của em, trong trái tim anh là hình ảnh của em và chỉ mình em thôi. Ngủ một chút đi em, đừng nói đến chuyện đó nữa”.
Hai người nằm yên nhưng không ngủ. Cao Đàm tìm bàn tay vợ và nắm chặt. “Sao anh nắm tay em chặt thế?”. “Vì anh sợ em trốn đi mất”. Phương ôm chặt chồng, nói trong nước mắt: “Bây giờ không nói chuyện ly hôn nữa. Nhưng anh phải cho em về bên ngoại sống một thời gian. Em không thể mang cái bụng chửa đi lại trong công ty, trước mắt mọi người. Thời gian về bên ngoại là thời gian thử thách đối với em. Em thử xem có thể sống xa anh được không. Nếu có thể xa anh được thì em vẫn ly hôn”. “Em có thể xa anh nhưng anh không thể sống thiếu em. Dù em có đi đến chân trời góc bể nào thì anh vẫn tìm em về”.
(Còn nữa)
Tiểu phẩm của Khánh Hoàng
ConversionConversion EmoticonEmoticon